Học TậpLớp 5

Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm tuổi thơ hay nhất

Thầy cô xin giới thiệu 50 bài văn Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm tuổi thơ hay nhất, chọn lọc giúp học sinh lớp 5 viết các bài tập làm văn hay hơn. Tài liệu gồm có các nội dung chính sau:

Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm tuổi thơ

Dàn ý Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm của tuổi thơ

a. Mở bài:

Bạn đang xem: Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm tuổi thơ hay nhất

Nêu tên loài cây gắn liền với những kỉ niệm của tuổi thơ của em.

b. Thân bài:

– Các đặc điểm nổi bật của cây đã gợi cảm xúc cho em khi quan sát.

– Mối quan hệ gần gũi giữa cây với đời sống, với tuổi thơ của em.

– Ý nghĩa, vai trò của loài cây trong cuộc sống của con người.

c. Kết bài:

– Tình cảm, ấn tượng của em đối với loài cây đó.

Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm tuổi thơ – Mẫu 1

Đất nước Việt Nam trải dài hơn 2000 cây số, phong cảnh nơi nào cũng đẹp đẽ, cuốn hút lòng người. Nếu du khách làm một cuộc hành trình xuyên Việt bằng tàu hoả từ Bắc vào Nam thì khi qua vùng duyên hải miền Trung quê tôi ắt hẳn sẽ ngạc nhiên và thích thú trước rừng dừa bạt ngàn chạy dài ven biển.

Ở dải đất miền Trung quê tôi, dừa là chủ yếu. Không biết cây dừa mọc trên đất này từ bao giờ và tại sao lại chọn vùng cát trắng, biển xanh là nơi sinh sôi phát triển? Cây dừa thân màu nâu sẫm. Trên thân có nhiều lớp bẹ dừa già đã rụng in thành dấu chi chít. Phía ngọn cây lá mọc thành vòng tròn, xoè đều. Những lá nhỏ màu xanh thẫm mọc nối tiếp nhau xuôi theo hai bên cuốn. Tàu dừa rộng cả mét và dài đến ba, bốn mét. Hoa dừa mọc thành từng chùm lớn, gồm nhiều hoa nhỏ như hạt lúa, màu trắng ngà, có mùi thơm diệu nhẹ.

Dừa ra trái quanh năm. Trái kết thành từng quày. Bốn năm quày lớn, nhỏ chen xít nhau thành ngọn. Trái dừa tròn, phía đuôi hơi thon lại, màu xanh thẩm. Ngoài cùng là lớp vỏ dày, sơ bao bọc gáo cứng. Tiếp đó là lớp cùi trắng tinh, béo ngậy và trong cùng là nước dừa mát ngọt lành.

Rừng dừa quê em có nhiều loại khác nhau: dừa xiêm thấp lè tè, trái tròn, nước ngọt; dừa nếp lơ lửng giữa trời, trái vàng xanh mơn mởn; dừa lửa trái to, vỏ xanh hồng…

Cây dừa mang lại rất nhiều lợi ích cho con người. Thân dừa làm máng nước, làm cầu bắt qua kênh mương, làm vật liệu chắn sóng và cát biển. Lá dừa được dùng để gói bánh, làm tranh lợp nhà, làm vật liệu trang trí trong những dịp lễ, Tết; cọng lá làm chổi, chẻ nhỏ làm vách. Xơ dừa làm thảm, bện dây rất tốt nhất là đối với người đánh cá vì dây dừa mềm, nhưng chắc, chịu mưa chịu nắng. Ngày nay, người ta lấy thân dừa và xơ dừa phơi khô, xay nhuyễn ra làm phân bón cây xanh rất tốt. Gáo dừa làm gáo, làm muôi, làm đồ thủ công trang trí mỹ nghệ đẹp tuyệt vời. Cùi dừa non làm bánh kẹo, làm mứt; cùi dừa già ép lấy dầu, sử dụng trong nhiều sản phẩm công nghiệp. Đặc biệt nước dừa ngọt mát là thứ nước giải khát tinh khiết thượng hạng, giàu chất bổ dưỡng, nhất là trong những ngày hè.

Trong rừng dừa xanh tốt bao thế hệ cây nối tiếp nhau. Bên cạnh gốc dừa lão bạc phếch màu thời gian là những gốc dừa tơ đang vươn lên mạnh mẽ. Cả không gian tràn ngập một màu xanh mát mắt. Trời xanh, nước xanh và dừa xanh kết hợp hài hoà tạo nên một khung cảnh êm đềm thơ mộng hiếm có. Gió thổi lồng lộng, những hàng dừa xào xạc vi vu ngân lên một bản đàn bất tận.

Dừa mọc khắp nơi, từ ven biển cho đến trong làng, mọc cả ngoài đồng, ngoài bãi. Dưới bóng dừa râm mát, người dân quê tôi vui sống một cuộc sống lao động, tuy vất vả nhưng yên bình biết mấy! Bới vậy mà qua bao thế kỉ, cây dừa gắn bó thân thiết với cuộc sống vật chất và đời sống tinh thần của người dân quê tôi. Cây dừa mãi mãi song hành cùng với con người.

“Dừa xanh sừng sững giữa trời

Đem thân mình hiến cho đời thuỷ chung

Mỗi loài cây đều có tiếng nói riêng, có hương vị riêng. Nhưng cây dừa quê tôi với vẻ đẹp của nó đã đi vào thơ ca, nhạc hoạ. Đối với những người con xa xứ, hình ảnh rừng dừa bát ngát tượng trưng cho linh hồn của quê hương nên mỗi khi nghĩ đến một nỗi xúc động, bâng khuâng khó tả lại trào dâng.Có lẽ hình ảnh cây dừa đã trở thành một phần không thể thiếu trog cuộc sống của người làng tôi ,cây dừa mãi là tượng trưng cho sự sống thanh cao và bất diệt của con người miền Trung.

Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm tuổi thơ – Mẫu 2

Trong làng tôi không thiếu gì các loại cây, nhưng hai cây phong này khác hẳn – chúng có tiếng nói riêng và hẳn phải có tâm hồn riêng, chan chứa những lời ca êm dịu. Dù ta tới đây vào lúc nào, ban ngày hay ban đêm, chúng cũng vẫn nghiêng ngả thân cây, lay động lá cành, không ngớt tiếng rì rào theo nhiều cung bậc khác nhau. Có khi tưởng chừng như một làn sóng thuỷ triều dâng lên vỗ vào bãi cát, có khi lại nghe như một tiếng thì thầm tha thiết nồng thắm truyền qua lá cành như một đốm lửa vô hình, có khi hai cây phong bỗng im bặt một thoáng, rồi khắp lá cành lại cất tiếng thở dài một lượt như thương tiếc người nào.

Vào năm học cuối cùng, trước khi bắt đầu nghỉ hè, bọn con trai chúng tôi chạy ào lên đấy phá tổ chim. Cứ mỗi lần chúng tôi reo hò, huýt còi ầm ĩ chạy lên đồi là hai cây phong khổng lồ lại nghiêng ngả đung đưa như muốn chào mời chúng tôi đến với bóng râm mát rượi và tiếng lá xào xạc dịu hiền và chúng tôi, lũ nhóc con đi chân đất, công kênh nhau bám vào các mắt mấu và cành cây trèo lên cao làm chấn động cả vương quốc loài chim. Hàng đàn chim hoảng hốt kêu lên, chao đi chao lại trên đầu. Nhưng chúng tôi vẫn chưa coi vào đâu, đến đây đã thấm gì! Chúng tôi cứ leo lên cao nữa, cao nữa — nào xem ai can đảm và khéo léo hơn ai! – và từ trên những cành cao ngất, cao đến ngang tầm cánh chim bay, bỗng như có một phép thần thông nào vụt mở ra trước mắt chúng tôi cả một thế giới đẹp đẽ vô ngần của không gian bao la và ánh sáng.

Tôi lắng nghe tiêng hai cây phong rì rào, tim đập rộn ràng vì thảng thốt và vui sướng, rồi trong tiếng xạc xào không ngớt ấy, tôi cố hình dung ra những miền xa lạ kia. Thuở ấy chỉ có một điều tôi chưa hề nghĩ đến: ai là người đã trồng hai cây phong trên đồi này? Người vô danh ấy đã ước mơ gì, đã nói những gì khi vùi hai gốc cây xuống đất, người ấy đã ấp ủ những niềm hi vọng gì khi vun xới chúng nơi đây, trên đỉnh đồi cao này?

Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm tuổi thơ – Mẫu 3

Nam, cây nào cũng có vẻ đẹp và ý nghĩa riêng của có. Nhưng với tôi, có lẽ cây bàng là người bạn vô cùng thân thiết. Tôi yêu bàng như một sinh thể sống bởi bàng là chứng nhân cho biết bao kỉ niệm vui buồn thời thơ ấu của tôi.

Từ khi biết nô đùa, chạy nhảy cùng lũ bạn gần nhà, tôi đã thấy cây bàng đứng sừng sững ở đầu làng gần khu chợ nhỏ từ bao giờ. Nhìn từ xa, cây bàng như một chiếc ô khổng lồ. Thân cây to, nổi lên những u, những cục sần sùi. Bà tôi bảo đó là mắt của bàng. Rễ cây bám sâu vào trong lòng đất vững vàng qua mưa gió.

Các bạn cùng lứa tuổi với tôi thường ngắm màu đỏ của hoa phượng để đón chờ hè tới. Nhưng tôi lại thích ngắm sự đổi thay kì diệu của những mầm chồi non của bàng chuyển dần thành lá – với tôi, đó là sự báo hiệu của ngày hè. Mùa hè, bàng khoác trên mình chiếc áo màu xanh. Những tán lá như những chiếc lọng xanh mát rượi che đi cái nắng oi ả trong buổi trưa hè. Dưới gốc bàng là cả một kho cổ tích của lũ trẻ con xóm nhỏ. Bọn trẻ chúng tôi thường lấy lá bàng làm những chú trâu chọi, nghênh nghênh đôi sừng nhọn hoắt, sáp vào nhau trong tiếng hò reo náo nhiệt. Những đêm trăng sáng mất điện, chúng tôi lại rủ nhau chơi trò “rồng rắn” quanh gốc bàng cổ thật vui…

Gốc bàng xù xì, rễ toả ra nhiều phía nên bao nhiêu sinh lực bàng dành hết cho lá, cho cành, cho những chùm hoa trắng nhỏ li ti kết thành trái. Bàng hứng nắng trên đầu để gốc mát quanh năm, để ánh nắng trưa hè lọc qua lung linh huyền ảo. Trong tán lá bàng xanh ấy là thế giới riêng của những chú chim sẻ, chim sâu bé nhỏ. Đứng dưới gốc bàng nghe tiếng kêu lích chích của chung rộ lên thật vui tai.

Tạm biệt mùa hè, bàng đón thu sang với làn sương mỏng cùng ánh nắng thu hanh hao để những chiếc lá xanh của mình chuyển dần sang màu vàng. Rồi một ngày gió heo may se lạnh, những cơn mưa thưa dần, đó cũng là lúc quanh gốc bàng đã lác đác rụng những quả bàng chín. Lũ trẻ xóm tôi, cứ đi học về là lại đến bên cây bàng tìm hái bàng để ăn. Với chúng tôi, bàng chín là một món đặc sản ngon tuyệt. Bàng chín ăn có vị ngòn ngọt, chua chua, hơi chan chát… Nếu ai đã cầm trái bàng chín trên tay, chắc chắn sẽ không thể nào quên được mùi thơm dịu toả ra từ lớp vỏ vàng bóng. Đập vỡ hạt ra bạn sẽ thấy nhân trái bàng màu trắng đục, ăn thơm béo lạ thường. Phải chăng rễ bàng đã phải cần mẫn, vất vả chắt chiu màu mỡ trong lòng đất mẹ để chúng tôi có được những trái, nhân ngon, ngọt lành đến vậy!

Lá bàng từ màu vàng nhạt, sậm dần rồi chuyển sang nhuộm màu đỏ sẫm. Đó là lúc bàng gửi những tấm thiệp hồng đầu đông cho con người, cho cây cỏ. Từng cơn gió bấc thổi mạnh, lá bàng lìa khỏi cành bay vào không gian như nuối tiếc điều gì đó rồi nhẹ nhàng đáp xuống cỏ. Đông đã đến thật rồi! Bàng trút lá, cành cây trơ trụi khẳng khiu giữa mùa đông buốt giá. Nhiều hôm mưa phùn, gió bấc, tôi thấy thương cây bàng vô cùng và thầm hỏi: “Bàng ơi, trời lạnh lắm, bạn có rét nhiều không?”. Lá bàng khô rơi xào xạc trên lối mòn như trả lời: “Cám ơn bạn, mình không sao đâu. Thu qua, đông tới, và rồi xuân sẽ lại sang, chúng tôi quen rồi bạn ạ!”

Giã từ những ngày đông giá rét, xuân về, cây bàng khoác lên mình những đốm lửa màu xanh. Rồi những đốm lửa màu xanh ấy cứ lớn dần, lớn dần,… Bàng cựa mình runh rinh hé mắt nhìn bầu trời xanh thẳm. Và kì diệu thay, chỉ vài ba hôm không để ý, bàng đã hoàn toàn đổi khác với tấm áo choàng xanh non tươi mới. Cây xoè rộng tán, đung đưa lá cành vẫy gọi chim chóc trở về tụ họp hót ríu ran. Lũ trẻ con chúng tôi lại nô đùa vui vẻ dưới gốc bàng, ngước lên nhìn cây bàng đổi thay sắc áo và mong đợi một mùa hè với bao kỉ niệm tuyệt vời…

Cây bàng thân thuộc, gắn bó với tuổi thơ, với lứa tuổi học trò. Thời gian dần trôi, cây bàng vẫn đứng đó ở đầu xóm nhỏ, xoè tán rộng che nắng che mưa cho bao thế hệ con người. Có ai lớn lên, đi xa còn nhớ về cây bàng? Còn tôi, mỗi khi cầm trái bàng chín trên tay lại nghe như có tiếng ai đó trong gió vọng về: “Bạn ơi, cuộc đời này đẹp lắm!” Đó là tiếng của đất, của trời, hay là tiếng của cây bàng cổ thụ thân yêu?

Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm tuổi thơ – Mẫu 4

Trước sân nhà em có một cây bưởi, khi em lớn thì thấy nó đã cao và cho quả rồi. Em nghe bà kể lại thì cây bưởi này được ông em trồng từ lúc em vẫn chưa được sinh ra.

Cây bưởi nhà em khá cao, thân cây không được thẳng đứng như một số loài cây khác như cây xoan, cây hồng mà cong cong. Tại vì được trồng từ khá lâu và chỗ đất trồng rất cứng nên phần rễ cây rất phát triển, nổi cả lên mặt đất. Phần thân cây có những lớp vỏ sần sùi và thỉnh thoảng có một lớp nhựa trong khá dính, dọc thân cây có những cái mấu chìa ra, nhờ những cái mấu này mà việc trèo cây hái quả rất dễ.

Trên cây chia ra thành nhiều các cành lớn, nhỏ khác nhau, mỗi cành lại có những cành con với những chiếc gai sắc nhọn, nếu gai còn non có thể bẻ gẫy nhưng với những chiếc gai già có thể làm bị thương những ai không cẩn thận để gai bưởi đâm vào. Lá bưởi có nhiều hình dáng khác nhau, nhưng chủ yếu là dài và có vẻ như trên chiếc lá bị chia thành hai phần, giữa hai phần là một chỗ bị lõm lại, lá bưởi cũng có công dụng riêng của nó. Bà em hay lấy lá bưởi hơ vào bếp lửa cho nóng để nặn vào những chỗ bị đau ở chân, tay hay những ai bị bong gân hoặc trẹo tay, trẹo chân.

Mặc dù tác dụng của nó có lẽ không tốt bằng các loại thuốc khác nhưng nó cũng góp phần làm giảm đau được phần nào. Đên mùa, cây bưởi ra hoa trắng cả cây, những chum hoa bưởi trắng muốt rụng kín cả sân nhà em, mùi thơm bay khắp nhà. Hồi bé em thường hay nhặt hoa bưởi chơi, đến khi những bông hoa ấy kết thành quả, rồi to bằng quả bóng bàn, em hay nhặt những quả bưởi rụng để chơi chuyền cùng các bạn, nhiều khi không có quả rụng thì lấy cây chọc cho rụng, những lúc như thế thì thường bị bà hoặc mẹ mắng.

Rồi đến khi quả bưởi to bằng cái bát to, cây bưởi sai chĩu chịt quả, bố em phải lấy một cái cây để chống cành bưởi tránh để nó gãy. Đến lúc được ăn, mẹ em mang biếu bà ngoại và các cô bác hàng xóm, em mời các bạn trong lớp đến ăn cũng không hết. Cây bưởi nhà em là cây bưởi chua nhưng ăn vẫn rất ngon, ai cũng khen như vậy. Những quả ở trên cao không lấy được để lâu rồi chín và có màu vàng tươi, có mùi thơm đặc trưng riêng. Nhà em có thói quen để một số quả to đẹp buộc túi bóng vào để đến Tết, khi đã chín thì trẩy về đặt lên bàn thờ làm thành trung tâm của mâm ngũ quả ngày Tết.

Cây bưởi trồng được khá lâu vì vậy nó đã gắn bó rất nhiều với nhà em, mang đến cho nhà em một bóng mát ở góc sân và những quả bưởi tươi mát trong những ngày hè nắng nóng.

Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm tuổi thơ – Mẫu 5

“Quê hương là chùm khế ngọt

Cho con trèo hái mỗi ngày…”

Đối với em, cây khế trong vườn nhà là quê hương, là những năm tháng tuổi thơ hồn nhiên, ngây thơ. Cây khế ấy đã gắn liền với những kỉ niệm tuổi thơ tươi đẹp của em.

Cây khế được bố em trồng sáu năm nay rồi nhưng cây cũng không cao lắm, chỉ cao hơn em một chút. Gốc cây to bằng cổ tay của mẹ, màu nâu sẫm. Từ gốc cây chẻ ra hai cành lớn nâng đỡ tán lá bên trên. Cây xòe nhiều tán lá, sum suê, xanh rờn cả một góc vườn. Lá khế nhỏ, màu xanh lá nhạt, hình bầu dục. Lá khế cũng mọc đối xứng nhau như lá me, lá phượng vậy. Đến mùa ra hoa kết trái, khế chưa bao giờ phụ lòng người chăm sóc nó. Khế cho ra những chùm hoa tim tím nhỏ li ti. Hoa mọc sai chi chít thành từng chùm lớn. Quả khế có năm khía, màu xanh đậm. Khi chín khế chuyển dần sang màu vàng chanh, căng mọng nước. Em thích nhất lúc cắt ngang quả khế ra thành cách miếng nhỏ như hình ngôi sao trên trời. Ăn khế em luôn cảm nhận được vị ngọt thơm mà khế mang lại.

Cây khế này đã cùng với em lớn lên. Hồi học lớp một, trên đường đi học em có thấy những chúm hoa khế tím xinh xinh. Do thích quá em trèo lên tường “hái trộm” và bị ngã gãy tay. Khi hổi phục bố dắt em đi mua cây khế này và đào hố cho em trồng. Bố bảo: “Con hãy chăm sóc thật tốt để cây ra quả nhé!”. Ngày ngày em chịu khó tưới nước, nhổ cỏ quanh gốc cây để cây mau lớn. Cây khế khó khăn lắm mới cho ra những bông hoa đầu tiên nên em không dám hái. Em nhận ra hành động hái hoa khế là làm tổn thương đến cây. Em nghĩ: “Chắc cây đau lắm” và thầm xin lỗi cây khế. Kể từ đó em biết bảo vệ cây đặc biệt là cây khế vì cây cho con người nhiều hoa thơm, trái ngọt.

Thời gian trôi đi nhanh quá, chẳng mấy chốc cây khế nhỏ bé ngày nào đã lớn như vậy. Em tự nhủ sẽ cố gắng chăm sóc cây tốt hơn nữa để cây cho ra nhiều quả ngọt hơn.

Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm tuổi thơ – Mẫu 6

Vườn nhà em trồng rất nhiều cây ăn quả. Trong số những loại cây đó, cây dừa đã gắn bó và chứng kiến nhiều kỷ niệm tuổi thơ của em nhất.

Nghe bố em kể lại cây dừa này được trổng từ khá lâu rồi. Từ xa nhìn lại, cây dừa cao, to như cột chống trời. Có lẽ các loài cây trong vườn coi cây dừa như một vị thủ lĩnh. Thân cây được bao bọc bên ngoài bằng một lớp vỏ cứng, sần sùi màu nâu đen. Dáng cây đứng thẳng như chiếc cột điện cao chót vót. Rễ dừa bò lên mặt đất như những chú rắn nhỏ, hiền lành. Vào những buổi trưa hè, em thường ngồi dưới đây để hóng mát. Đứng dưới gốc nhìn lên, em thấy những tàu dừa màu xanh sẫm như chiếc lược chải tóc cho mây xanh. Chen trong các tàu lá dừa là những bông hoa li ti. Hoa dừa không mang sắc vàng đậm như hoa điệp, hoa hướng dương mà nó có màu vàng nhạt thanh thoát và duyên dáng, trông thật đáng yêu. Khi những bông hoa dừa rụng xuống, em thường chọn những cánh to, dày để làm dây chuyền… khi thì gắn lên đầu, khi thì thắt quai áo. Những bông hoa ấy lìa cành đã để lại trên cây những quả dừa bé bỏng màu xanh non. Những trái dừa cứ lớn dần, lớn dần rồi lớn hẳn. Từng trái dừa to, kết thành từng chùm lúc lỉu trên cây như đàn lợn con.

Mùa hè đến cũng là lúc dừa đã già. Mẹ thường hái xuống để bổ lấy nước cho cả nhà uống. Dưới cái nắng chói chang của mùa hè, được uống một cốc nước dừa thì thật là thích. Từng giọt nước dừa trong vắt, hương thơm man mát và ngọt dịu.

Em rất yêu quý cây dừa nhà em.

Tả một loài cây gắn liền với những kỉ niệm tuổi thơ – Mẫu 7

Trong chúng ta ai ai cũng có một lâu đài tuổi thơ thật đẹp. Mỗi kỉ niệm tuổi thơ làm nên một viên gạch xây dựng lâu đài, còn thời gian dát vàng, dát bạc lên lâu đài ấy, làm cho nó lung linh, huyền ảo.

Lâu đài của tôi không lung linh sắc màu cổ tích, không cong cong như những chiếc cầu vồng bảy sắc, nhưng lâu đài ấy đầy ắp kỉ niệm của thời ấu thơ gắn liền với ruộng đồng, cây cỏ, gắn liền với lũ bạn chăn bò, bắt cá, và gắn liền với những ngày lam lũ. Trở về lâu đài của mình, tôi từ từ mở rộng đôi cánh thời gian. Và lần này đôi cánh thời gian đưa tôi về với cây gạo đầu làng.

Cây gạo đứng cạnh con đường đi vào làng. Trong ánh mắt trẻ thơ của tôi, mỗi mùa cây gạo lại hiện ra những hình ảnh khác nhau. Mùa hè cây gạo đứng xòe ô che mát cho những ai lúc trưa chưa kịp về nhà. Mùa thu, cây gạo nâng vầng trăng vành mọng lên cành, suốt đêm ngồi xe trăng như người kéo kén dệt tơ để rồi rải xuống làng những dải lụa mịn màng. Mùa đông, cây gạo trơ cành lá. Bầu trời ẩm thấp lè tè mây xám. Cây gạo giống chàng lực sĩ khổng lồ, thân vồng căng, rễ tì đất, vươn cành như các cánh tay cuồn cuộn cơ bắp đỡ bầu trời lên không cho mây xám đè xuống làng. Mùa xuân, cây gạo đơm đầy hoa nom như mâm xôig mẹ nấu ngày đầu năm. Nhìn từ xa, cây gạo như cô gái má hồng yếm thắm đội mâm xôi đầy ú ụ vào làng. Vậy là mùa hoa gạo bắt đầu.

Mùa hoa gạo bắt đầu từ một âm thanh rất quen thuộc, đó là tiếng léo nhéo của lũ sáo sậu vừa ra ràng. Chẳng biết sáo từ đâu mà bay về đậu kín trên cây đến nỗi cả cây gạo to kềnh mà không đủ chỗ cho chúng. Chúng tranh giành nhau chỗ đậu, thức ăn, chúng cắn nhau khiến cho cả không gian mênh mồng chỉ toàn là tiếng sáo.
Những ngày tháng ba, cây gạo đỏ rực hoa như những đốm lửa trên vòm trời xanh thẳm. Lũ trẻ con chúng tôi thường ra gốc gạo để nhặt những “đốm lửa” ấy bất chấp cái sợ bởi câu “thần cây đa, ma cây gạo, cáo cú cây đề”. Không hiểu sao cái màu đỏ hoa gạo lại có sức quyến rũ chúng tôi đến vậy? Thế là cứ giành nhau từng bông gạo để rồi gom chúng thành đống. Hoa gạo bông to, cánh nào cũng dày và cong như những chiếc thuyền đỏ thắm, chúng tôi tách từng cánh gạo rồi đem thả xuống con suối chảy qua làng. Những cánh hoa gạo trôi bồng bềnh trên mặt nước xanh ngắt chở theo bao ước mơ bình dị của lũ chúng tôi. Sau này nhớ lại, tôi cứ nhớ đến hình ảnh cánh buồm đỏ thắm của Lermontov. Chính cái đẹp cua thiên nhiên đã thấm sâu vào trong tâm khảm mỗi chúng tôi, nó bắt đầu từ những đốm lửa lập lòe trên vòm trời xanh và cánh buồm bé xỉnh rất đỗi bình thường ấy.

Mùa hoa gạo thường đi kèm với những cơn mưa bất chợt. Lũ trẻ chạy xô dưới những cơn mưa rào đuổi theo bong bóng nước phập phồng, mưa quất vào mặt, mưa òa trên vai, trên tóc… Những cơn mưa rào tháng ba ào qua tuổi thơ cùng với màu đỏ khát khao của những chùm gạo dỏ. Ngày ấy, tôi và lũ bạn thường nhặt hoa gạo rồi về nhà rút trộm của mẹ một đoạn chỉ dài để xâu những cánh gạo thành chuỗi. Những chuỗi hoa gạo trở thành vương miện trên đầu, thành những vòng dây chuyền trên cổ nuôi dưỡng giấc mơ của các cô bé, cậu bé mong thành công chúa, hoàng hậu, trạng nguyên,…

Trong ký ức tôi còn lưu giữ kỷ niệm êm đềm của những trưa yên tĩnh và nắng chang, cả đám con nít sau khi đã gom hết hoa gạo dưới gốc liền mang xuống suối thả. Đợi cho những cánh gạo trôi ra xa liền nhảy xuống nước vớt lên, đứa nào vớt được ít hơn phải chấp nhận thua cuộc và đối diện với hình phạt là một buổi chăn bò cho cả đám.

Tuổi thơ đã quá xa, chỉ còn đọng lại trong ký ức. Những đóm lửa gạo bập bùng cháy, những cánh buồm trôi nghiêng nghiêng chở bao giấc mơ một thời. Cây gạo đầu làng giờ là dĩ vãng nhưng tôi biết nó đã già cỗi nên hoa càng thưa thớt; những cánh tay vũ nữ nuột nà khi xưa giờ trở nên gầy guộc; chẳng còn đám trẻ tranh nhau nhặt hoa gạo rơi; cũng chẳng còn ai kết hoa gạo thành vương miện, không ai mơ làm công chúa. Trên con đường vào làng, hoa gạo rụng đầy, người qua lại giẫm lên hoa gạo, lên hình ảnh của những giấc mơ tuổi thơ hôm nào.
Nhớ quá hoa gạo tháng ba!

Đăng bởi: Trường Tiểu Học Tiên Phương

Chuyên mục: Tài Liệu Học Tập

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Kênh https://xoilaczzh.tv/ trực tiếp bóng đá